Trang

27 thg 9, 2012

Nhật ký buổi sáng của hắn


Hắn bật dậy khi cái “cùi bắp” réo rắc bên tai, cái cảm giác tiếc nuối những giấc mơ bên người đẹp của hắn luôn bị ngắt ngang bởi tiếng chuông hẹn giờ sáng nào cũng thế. Loay hoay một hồi hắn cũng nấu xong buổi sáng và trưa. Hic ! dạo này hắn siêng ra hẳn vì cái kết quả xét nghiệm mỡ trong máu cao, nên sáng nào hắn cũng lục đục nấu nướng theo chế độ mà hắn coi trên mạng.
Hắn chạy xe mà cứ như lập trình sẵn, tâm trí hắn luôn nghĩ tới nụ cười của con gái, hắn lạng lách, leo lên lề đường chạy cứ như bản năng có sẳn để đi nhanh nhất có thể mà đôi khi hắn không biết đi nhanh để làm gì, hắn lại nhếch mép cười khi nghe tiếng chửi rủa vì làm ai đó phải thắng gấp, hắn không quan tâm, bởi lúc đó hắn đang tưởng tượng đang chơi đùa với con hắn. Từ khi có con hắn luôn nghĩ tới con gái hắn khi không nghĩ tới cách kiếm tiền, tới khách hàng hay những cô chân dài tít tắp hắn gặp trên đường. Hắn tới công ty khi chưa ai tới ngoài chị Nga, người lúc nào cũng tới trước mọi người hắn lại hỏi một câu ngày nào hắn cũng hỏi.
              “ Có tin gì Hot không chị ”
Hắn hỏi thế vì không phải hắn quan tâm tới mấy cái tin Hot đầy rẫy trên mạng, mà bởi công ty hắn có nhiều cái chuyện Hot lắm, như là bị mất cuộn giấy vệ sinh, chai xit phòng, hay cô bé lễ tân quên cất vài tớ giấy A4 chiều hôm trước là hôm sau mất tiêu, và nhiều chuyện mà hắn chưa gặp ở đâu cả. Rồi hắn lại có cái cảm giác vui lạ mà sáng nào hắn cũng có khi nhìn hình con hắn trên destop, xinh đẹp với hai đồng xu, nhí nhảnh với cách làm duyên vượt tuổi, rồi hắn lại một lần nữa sau cả nghìn lần tin chắc rằng con hắn sẽ rất thông minh vì có một thầy bói đã nói với hắn như thế khi hắn nhìn thây khuôn mặt rạng ngời đó. Hắn bật bài hát “Con mắt còn lại” nghe vài lần, hắn thích thú với cái lời bài hát “ còn hai con mắt khóc người một con…nhìn tôi lên cao nhìn tôi xuống thấp”.
-                                           Check mail
-                                           Đăng vài tin quảng cáo cho công việc lên mạng
-                                           Lướt qua vài tờ báo lề trái, lề phải
Mới nghe hai từ Alo là hắn biết mình nói chuyện với khách hàng nước ngoài, hắn ú ớ vài câu yes ,no đó là những từ hắn tự tin nhất sau mấy tháng hắn đi học anh văn, hắn cũng không biết khách nói gì chỉ biết là ổng sẽ đến công ty trong hôm nay hoặc ngày mai, đến lúc đó thì hắn yên tâm vì công ty cũng có vài người nói chuyện được mà lại sẵn sàng giúp hắn.
Tự nhiên hắn thèm đọc sách sau khi lang thang trên các tờ báo online mà chẳng thấy có gì để đọc, để nhớ. Thế là hắn lại lôi xe chạy ra nhà sách, trời lắc rắc mưa nhưng hắn vẫn chạy vì chỉ mất vài phút là ra tới nhà sách rồi. Hắn muốn kiếm cuốn “Những mảnh đời đen trắng” của Nguyễn Quang Lập, bởi hắn mê tít cái văn phong của nhà văn này khi đọc vài tác phẩm ngắn của nhà văn trên blog. Rồi hắn thấy cái trung tâm hội chữ thập đỏ nằm kế bên nhà sách, hắn quẹo vào mà không nghĩ gì.
-                                           Đi đâu ?
-                                          Cháu đi hiến máu
Hắn ngạc nhiên quá, lần đầu cuối cùng hắn hiến máu cách đây hơn 6 năm mà tên hắn vẫn còn trong cái computer đó. Nhìn bịch máu to đùng mà hắn nghĩ sao có 350ml mà nhiều thế , tự nhiên hắn “tiếc tiếc” rồi lại tự cười  hắn vì cái ý nghĩ vớ vẫn đó, vì hắn vẫn không có cái cảm giác mất đi cái gì đó trong cơ thể hắn như cái lần đầu đi cạo vôi răng về nhà cứ có cảm giác thiêu thiếu gì đó trong miệng hắn cả tháng trời. Cầm 7 hộp sữa ông thọ, 6 gói mì tôm, 30.000 tiền đi lại và hắn nhẩm tính, 30.000 sẽ mua 3 tờ vé số biết đâu được, mì tôm thì hắn sẽ đem lên phòng xem ai ăn thì ăn, còn sữa hắn nghĩ sẽ gửi về cho mẹ hắn ở quê vì biết mẹ hắn hay tiếc của khi mua cái gì đó cho mình, mặc dù vợ hắn cũng hay thay hắn gửi sữa cho mẹ hắn nhưng bà vẫn tiếc không uống nhiều vì sợ tốn tiền con cái , đúng là mẹ của hắn !.
Hắn trả lại cái phiếu ăn của trung tâm rồi chạy qua nhà sách, lúc chờ cô nhân viên tìm cho hắn cuốn sách hắn định mua lúc đầu, hắn cứ dán mắt vào mấy cuốn sách của Dan Brown, rồi Lolita mà hắn nghe từ lâu, cầm lên bỏ rồi bỏ xuống vì hắn biết trong túi hắn chỉ còn hơn 100k, hèn gì thấy cái túi nặng quá !.  Hắn lại nghĩ không biết làm sao để con gái hắn sau này cũng mê sách như hắn, mê những mảnh đời khốn khổ trong từng con chữ của Nam Cao, những bi hài đời người trong những tác phẩm của Vũ Trọng Phụng, Ngô Tất Tố  hay anh chàng hâm hâm donquixote, hoặc những vần thơ mộc mạc của Nguyễn Bính, lãng mạn của Xuân Diệu, rồi những pha mạo hiểm, mạch lạc, logic trong các tác phẩm trinh thám nước ngoài mà hắn đã đọc mà không bao giờ nhớ  tên nhân vật. Cuối cùng hắn cũng chọn cuốn sách của Bọ Lập hết 79k.
Dạo này hắn thích viết, viết cái gì đó, nhớ thời đi học phổ thông hắn chưa có bài văn nào trên 6 điểm, nhưng hắn an ủi rằng chắc tại chữ hắn hơi xấu nên cô không đọc đươc nên cứ cho hắn 6 điểm, không cao không thấp để khỏi mất lòng.  Hắn lại miên man tưởng tượng hắn sẽ thành nhà văn nổi tiếng, hay ít ra hắn cũng có thể viết được gì đó, vì “cuộc đời” hắn có nhiều cái vui vui, buồn buồn. Hắn muốn kể nhưng lại không biết diễn đạt như thế nào. Thế là hắn hay lên facebook bâng quơ, rồi hắn chửi lung tung, hắn cứ chửi dù có nhiều chuyện hắn chửi mà không thấy ai “Like”. Chậc ! kệ hắn cứ chửi cho hắn vui hoặc hắn buồn !
Hắn là ba của Suri !

1 nhận xét: