Trang

8 thg 7, 2015

MẢNH ĐỜI !

- Chú mua dùm con tờ vé số
- Chú ko mua đâu con
Số hắn thầy bói bảo là không bao giờ trúng số nên hắn chỉ mua khi nào hắn thấy cụ già hay nhưng người tàn tật. Lần này cũng thế, hắn từ chối và quay đi để tránh ánh mắt van lơn của cô bé trọ trẹ giọng miền ngoài. Nhìn còn gái hắn đang nhảy múa trong lớp lòng hắn lại dân lên một niềm tự hào, dù không khá giả gì nhưng vợ chồng hắn cũng cố gắng cho con gái tham gia các lớp kỹ năng cho bằng vời người ta.
Bước ra ghế đá sau khi con gái hắn ra hiệu ba đi chổ khác đi, hắn thấy cô bé ban nãy ngồi tựa và góc cây Bàng, nửa mắt nhìn vào lũ trẻ đang nô đùa tập dợt trên sân, nửa mắt như nhìn vào khoảng hư vô nào đó làm hắn chú ý theo dõi. Cô bé bất động, hắn thì suy nghĩ, không biết cô bé đang nghĩ gì, có phải đang so sánh cuộc đời của mình và nhưng đứa cùng trang lứa đang được cha mẹ đưa tận tay những chai nước mát, những chiết bánh thơm ngon mà có khi được mua bằng tiền bớt xén từ những dự án, những khoản hỗ trợ nơi quê nhà của cô bé. Chốc chốc cô bé lại nhìn xuống những tờ vé số đang cầm chắc trong tay như cố giấu đi nội nghẹn ngào đang dâng lên trong hai con mắt đẫm ướt đó. Rồi bất chợt cô bé đứng lên, chạy thẳng vào sân tập, dành lấy trái bóng từ tay những đứa trẻ kia và nhón người tung lên cao, ánh mắt rạng ngời, đôi chân liếng loắng chạy tới chạy lui dường như cô bé quên hết mọi thứ xung quanh, quên đi những tờ vé số đang nằm trong cái túi cũ mèm mà nơi đó có thể chứa những gánh nặng của một đời người, của một niềm hy vọng. Lũ trẻ xung quanh dường như e ngại với bộ dạng của cô bé nên cũng né ra xa xa để mặt cô bé ném bóng một hồi rồi bỏ đi với một kiểu bất cần đời của một đứa trẻ sớm lam lũ.


Cái ánh mắt chứa chan hy vọng khi cầm trái bóng trên tay làm hắn chạnh lòng, nếu không phải vì hứa dẫn con gái đi xem Doaremon thì hắn sẽ mua hết những tờ vé số đó để cô bé có thể tiếp tục vui đùa, tiếp tục quên mình và tiếp tục mơ ước dù trong chốc lát.
- Con quê ở đâu, còn đi học không ?
- Con ở nghệ an, con học hết lớp năm rồi vào đây bán vé số luôn.
Không quên cám ơn, rồi ngoài nhìn lại nơi cái sân đầy bọn trẻ vẫn còn chút e ngại với nét bụi trần của cô bé. Cái dáng lầm lũi khi trở về với thực tại của cuộc mưu sinh cứ nhòa dần vào dòng người qua lại. Hắn thấy giận những kẻ đang làm cho đất nước này lụi tàn bằng những lời xảo trá hoa mỹ khi chợt nhớ tới lời một quan to khi bảo rằng "nghề bán vé số cũng là nghề có thu nhập cao". Khi mà hàng ngàn đứa trẻ không còn có những giấc mơ đẹp, không còn cắp sách tới trường, có khi gánh trên vai mình trách nhiệm nuôi sống của một gia đình, khi mà người ta lại dùng những đứa trẻ tàn tật lê lết trên những con đường nắng cháy để tìm kiếm chút lòng thương hại của đồng loại qua những tờ vé số thì xã hội này dù có che đậy bằng những băng rôn, khẩu hiệu, bằng những những vinh quang vẻ vang thì vẫn còn nhiều và rất nhiều số phận đang lầm lũi trong cái bi kịch mang tên độc lập tự do và hạnh phúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét